Tần Chí Quân đuổi theo xe buýt một đoạn đường dài, khiến nhân viên bán vé và hành khách không thể không liếc nhìn. Lúc nhân viên bán vé tới thu tiền, còn cười hỏi: "Cô bé, đó là người yêu cháu à?"
Cố Uyển cười ngọt ngào, nói: "Là chồng cháu."
Bên cạnh, một thím trên ghế cách lối đi cười nói: "Gia đình quân nhân rất tốt, gia đình quân nhân là vinh quang, có điều cô bé cũng không dễ dàng gì."
Cô cười cười đối với ý tốt của đối phương.
Lúc về đến nơi đã là buổi trưa, lửa trong bếp than tổ ong đã tắt từ lâu, cô cầm kẹp gắp than gắp một cái than tổ ong mới và tìm thím Mạc thay than đang đốt trong bếp than của cô, như vậy đỡ phải phiền phức đánh lửa lần nữa, cũng tiết kiệm chi phí cho thím Mạc.
Có thể tự kiếm được tiền, Cố Uyển không muốn bạc đãi bản thân về chuyện ăn uống. Cô vừa đun thêm nồi nước, vừa lấy gà rừng từ trong túi da rắn ra. Vào lúc này, những con gà rừng, thỏ rừng kia đều tỉnh dậy, động tĩnh trong bao rất lớn. Trong chốc lát không có chỗ nào để nhốt những con vật này, cô chỉ có thể buộc chặt miệng bao và để tùy bọn chúng bay nhảy, đợi sáng mai mang ra chợ sớm bán.
Cô vào phòng bếp lấy một cái bát to, thêm chút muối và một thìa nước lọc hòa tan vào trong bát, vặt ít lông trên cổ gà, cầm dao thái rau cắt tiết gà rồi để máu chảy vào cái bát to, hỗn hợp máu gà và nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696177/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.