Cô không vội trở về, tới gian hàng của ông lão nói chuyện giúp cô trước đó mua vài bó cải xanh, cảm ơn ông lão, rồi xách rau đi dạo chợ sớm.
Người nhà quê nuôi gà vịt, cả lồng gà bằng tre trúc, cô muốn mua hai cái để ở nhà. Hiện nay, mặc dù chợ đen đã ra ngoài sáng, nhưng chính sách liên tục thay đổi, cô không muốn gây ra động tĩnh quá lớn, mỗi ngày mang ba, bốn con tốt nhất là tìm xem xung quanh có còn chợ sớm khác không, tìm vài địa điểm thay phiên đi tới lui.
Có nhiều quầy hàng bán sản phẩm làm từ tre, Cố Uyển mua một cái giỏ xinh xắn dùng để đi chợ hàng ngày, rồi chọn hai cái lồng gà, tổng cộng tiêu hết hơn tám mao.
Sản phẩm thủ công không bằng đồ kỹ nghệ, vào lúc này nó không đáng tiền nhất, tức là cư dân thành phố B sẽ mua, ngoại thành thì phần lớn có thể tìm được nguyên liệu tự làm.
Cố Uyển xách đồ trở về nhà, đúng lúc gặp Mạc Thanh Hương ra cửa đi học. Bởi vì một bát thịt gà tối hôm qua nên vào lúc này Mạc Thanh Hương rất thân thiết với Cố Uyển, gọi cô từ xa.
Cố Uyển chạm mặt Mạc Thanh Hương, nghĩ đến cô bé là người bản xứ, đúng lúc hỏi cô bé gần đây còn chỗ nào có chợ sớm hay không.
Cô bé mười ba tuổi thường đi mua sắm với không ít bạn học ở khắp nơi, hỏi cô bé đúng là không tệ. Mạc Thanh Hương bẻ ngón tay nói vị trí của ba phiên chợ sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696176/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.