Tần Chí Hoa đưa mẹ mình lên xe lửa, còn anh ấy thì đi loanh quanh khắp thành phố B, trên tay anh ấy có 20 tệ lúc đi ba cho cộng thêm 50 tệ khi nãy của mẹ là có tổng cộng 70 tệ.
Ở nông thôn thì đây là một khoản tiền lớn, nhưng nếu muốn gây dựng sự nghiệp ở đây thì lại không quá dễ dàng, anh ấy định kiếm mấy món nhỏ rẻ về bán. Nhưng ở Môn Đầu Câu lại bán rất nhiều đồ ăn, hàng tạp hóa bán quần áo lại rất ít, anh ấy tính toán tiền vốn của mình rồi định đi nhập ít quần cộc về bán.
Hôm qua, anh ấy đi lang thang khắp Môn Đầu Câu cả một ngày, mua một bao thuốc với ý muốn hỏi thăm nguồn hàng của chủ bán quần áo. Một đám buôn bán tinh ranh, nhận được thuốc lá thì hút, nói chuyện lại đánh Thái Cực, Tần Chí Hoa làm gì cũng không hỏi được thông tin nào hữu dụng.
May mà người đàn ông trung niên bán giày kia còn hơi phúc hậu, nói với anh ấy chỗ này chỉ toàn quầy hàng cố định, mọi người đã biết nhau được một năm nên cũng có chút giao tình, có biết cũng không nói.
Không hỏi được ở bên Môn Đầu Câu, Tần Chí Hoa tiễn mẹ về rồi lại quyết định đến thành phố B. Thành phố B rất khác Môn Đầu Câu, nơi này rất rộng lớn, anh ấy chỉ cần đi nửa tiếng là lại thấy một khu chợ nhỏ tự phát.
Có kinh nghiệm vấp phải trắc trở ở Môn Đầu Câu, lần này Tần Chí Hoa đã tinh ranh hơn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696093/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.