Lúc ăn cơm trưa, Lâm Xuân Hoa đem chuyện muốn gọi về nhà nói với Tần Chí Quân, hỏi anh xem có thể dùng điện thoại trong phòng sách không. Tần Chí Quân mỉm cười nói: “Tất nhiên là được rồi, dù cái này là của bên bộ đội sắp xếp, nhưng tiền điện thoại là nhà mình tự trả mà.”
Nghe bảo có thể dùng được điện thoại, Lâm Xuân Hoa rất vui, cảm thấy làm quan thật tốt quá, nhà bọn họ cũng tính là người có điện thoại rồi. Tính toán lúc nào chi bộ thôn đang có người, Lâm Xuân Hoa gọi một cuộc về nhà, người nghe máy vẫn là Trương Kiến Quốc. Chào hỏi nhau vài câu, bà nhờ Trương Kiến Quốc gọi Tần Chí Cương đến, nói qua mấy phút nữa sẽ điện lại.
Cuối năm cuối tháng, Tần Chí Cương cũng không nhận việc gì làm, nghe ba mẹ gọi điện thoại thì anh vô cùng vui sướng. Anh hỏi Tần Đại Hữu ở thành phố B có ổn không, còn nói Sáu Cân đáng yêu thế nào, lại hỏi ba đứa cháu trai cháu gái có ổn không. Nghe nói anh cả đã lên chức Phó Trung đoàn trưởng, lại chuyển qua một căn nhà hai tầng thì còn vui vẻ thay Tần Chí Quân một phen.
Cuối cùng thì hỏi đến việc kinh doanh của Tần Chí Hoa. Lâm Xuân Hoa nói thời gian trước Tần Đại Hữu có đến chỗ Tần Chí Hoa bày sạp hàng bán nửa tháng kiếm lời hơn 100 tệ. Tần Chí Cương nghe vậy thì tặc lưỡi, anh bận rộn cả năm cũng chỉ có vậy, làm ruộng thì chỉ có thể nhờ trời mà ăn thôi.
Lâm Xuân Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696072/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.