Mãi đến lúc chạng vạng, chuyến xe cuối cùng cũng đổ bến Kinh Thị. Suốt dọc đường xa, ai nấy đều thấm mệt, rã rời chân tay. Dương Niệm Niệm hiểu rằng mấy ngày qua, mọi người đã phải vất vả dãi dầu. Dù không hẳn là vì cô mà họ chịu khổ, nhưng họ đã cống hiến một phần sức lực cho Thanh Thành. Tấm lòng nhiệt thành ấy, cô coi trọng lắm.
Cô gọi những người đang chuẩn bị về nhà lại: “Mấy ngày nay các đồng chí đã vất vả rồi. Ngày mai, tôi xin mời mọi người một bữa cơm thịnh soạn ở tiệm, có thể dẫn theo bố mẹ, vợ con cùng đến chung vui. Nếu các đồng chí rảnh, sáng mai 10 rưỡi tập trung ở đây, 11 giờ chúng ta sẽ cùng đi dùng cơm.”
Nghe Dương Niệm Niệm mời ăn cơm, ai nấy trong lòng cũng chẳng khỏi phấn khởi. Thời đại này, ngay cả người dân Kinh Thị, nếu không phải những người dám mạnh dạn bung ra làm ăn thì điều kiện kinh tế của họ vẫn còn rất xoàng xĩnh. Dương Niệm Niệm đã mời, lại còn cho phép mang theo người nhà, bữa cơm này không ăn thì thật đáng tiếc. Hơn nữa, cô là bà chủ, mọi người cũng muốn giữ lấy tình nghĩa, ai biết chừng sau này người thân của họ còn có cơ hội vào làm việc trong nhà máy của cô. Nghĩ vậy, họ liền đồng thanh hứa hẹn sẽ đến đầy đủ.
Dương Niệm Niệm không nói thêm lời nào, thấy mọi người đã đồng ý, cô nói: “Mấy ngày qua mọi người vắng nhà, người thân hẳn là đã đứng ngồi không yên rồi. Mọi người mau về nhà nghỉ ngơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222787/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.