Đêm ấy, cả đoàn người tạm bợ chen chúc nhau nghỉ lại. Sáng tinh mơ hôm sau, Dương Niệm Niệm đã cùng mọi người lên chuyến xe khách về Kinh Thành.
Khương Dương thấy xe đã lăn bánh mới yên lòng, cùng Đỗ Vĩ Lập quay trở về.
Cũng vào lúc đó, trên một chuyến xe khách khác, gia đình cậu bé Đại Ngưu cũng đang hướng về Kinh Thành. Hôm ấy, vừa đến khu an toàn, họ đã gặp người quen, vui mừng nói chuyện vài câu hỏi han tình hình. Mãi đến khi sực nhớ ra Dương Niệm Niệm, quay người tìm kiếm thì đã không thấy bóng dáng cô đâu.
Nghĩ cô có người đi cùng, vợ chồng họ cũng không quá lo lắng. Định bụng đợi đến sáng sớm hôm sau sẽ đi tìm. Ai ngờ, ban đêm Đại Ngưu lên cơn sốt cao, cứ sốt rồi lại hạ, vật vã mấy ngày.
Tình hình vừa thuyên giảm chút đỉnh, nghe nói có chuyến xe về Kinh Thành, mà gia cảnh đã không còn gì, lưu lại nơi này cũng chẳng phải kế sách hay. Hai vợ chồng bàn bạc, quyết định đến Kinh Thành xem sao. Tới thành phố lớn, cuộc sống của cả nhà có lẽ sẽ tốt đẹp hơn một chút.
Hai vợ chồng nhìn ra khung cửa sổ, lòng đầy bất an. Phải rời xa nơi chôn rau cắt rốn để đến một thành phố rộng lớn, họ cảm thấy trống rỗng, không có chỗ dựa.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Đặc biệt là mẹ của Đại Ngưu, cô ôm con trai, lo lắng hỏi: “Nếu chúng ta đến Kinh Thành mà không tìm được việc làm, thì phải làm sao bây giờ?”
Bố Đại Ngưu vỗ nhẹ tay vợ an ủi: “Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222786/chuong-560.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.