Đại Ngưu có vẻ sợ Lục Thời Thâm, cuống quýt nép sau lưng Dương Niệm Niệm, đôi mắt cảnh giác nhìn anh.
Dương Niệm Niệm xoa xoa đầu cậu bé, dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, anh bộ đội này là người của đoàn cứu hộ.”
Đại Ngưu rụt rè gật đầu, vẫn không dám rời khỏi chỗ nấp an toàn sau lưng cô. Lục Thời Thâm cũng không để ý nhiều đến cậu bé, ánh mắt anh chỉ dừng lại trên gương mặt Dương Niệm Niệm, nơi in hằn sự mệt mỏi, nhếch nhác. Đáy mắt anh tràn đầy xót xa.
Giọng nói anh trầm ổn nhưng đầy tin cậy: “Lát nữa khi những người này di chuyển đến khu vực an toàn, em đi theo họ. Đừng đi sâu vào Đại Oa Trấn nữa.”
Tình hình thảm họa ở Đại Oa Trấn rất nghiêm trọng, khung cảnh đổ nát, tang thương dễ để lại ám ảnh cho người không quen. Hơn nữa, thời tiết lạnh buốt thế này, nếu chẳng may bị ốm cũng không có điều kiện chữa trị. Anh không thể để cô mạo hiểm thêm nữa.
Dương Niệm Niệm nghe lời gật đầu: “Vâng, em sẽ giúp Đại Ngưu tìm được ba mẹ, rồi cùng họ đến khu an toàn.”
Tìm được ba, lại gặp được anh, cô cũng không còn lý do gì để tiếp tục ở lại nơi này. Đã có đội cứu hộ chuyên nghiệp, cô nên để họ làm việc của mình.
Lục Thời Thâm đang dẫn đội cứu hộ, anh không có nhiều thời gian. Thấy Dương Niệm Niệm đã đồng ý, anh liền một tay bế xốc Đại Ngưu lên, kẹp cậu bé gọn trong khuỷu tay, tay kia thì nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Niệm Niệm, dắt cô đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222769/chuong-543.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.