Dương Niệm Niệm không đáp lời Vương Thành Thành, cô lặng lẽ lấy trong túi ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau đi vết bùn lấm lem trên gương mặt cậu bé. Đôi mắt cô chợt đỏ hoe rưng rưng.
Gương mặt non nớt này tuy chẳng giống cha cô bây giờ, nhưng lại có đôi nét hao hao với người em trai song sinh của cô. Nếu không lầm, thì cậu bé này chính là cha cô thuở nhỏ. Chẳng trách mẹ cô ngày xưa vẫn thường bảo, thằng em cô chẳng khác gì một phiên bản thu nhỏ của cha, đến cả cái tính ương bướng cũng y chang.
Cô mang theo giọng nói khàn khàn vì nghẹn ngào, khẽ hỏi: “Cháu tên là gì?”
Cậu bé rụt rè đáp: “Cháu tên là Đại Ngưu ạ.”
Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, Dương Niệm Niệm bỗng bật cười trong nước mắt. "Đại Ngưu" chính là tên cúng cơm của cha cô, là cái tên mà mẹ cô vẫn thường gọi mỗi khi giận dỗi. Người xưa quan niệm rằng đặt tên xấu thì dễ nuôi, bởi vậy tên của trẻ con thời ấy thường rất dân dã, tuỳ tiện và mộc mạc.
Cô xoa xoa khuôn mặt gầy gò, lấm lem của Đại Ngưu. Như sực nhớ ra điều gì, cô vội ngồi xổm xuống, lấy từ trong chiếc ba lô con cóc ra một gói kẹo và bánh quy, nhét đầy vào tay thằng bé.
“Đại Ngưu, cháu đói bụng rồi phải không? Ăn tạm cái này đi, bánh quy và kẹo đây.”
Trước đó, cô mang theo kẹo chỉ để đề phòng bị hạ đường huyết khi làm việc quá sức, nào ngờ lại dùng đúng lúc thế này. Hồi nhỏ, cha cô vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222768/chuong-542.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.