Mã Tú Trúc lầu bầu mấy tiếng nho nhỏ, cuối cùng vẫn không dám lớn tiếng cãi lại một lời nào. Giờ đây, cả nhà đều ra mặt ủng hộ cô con dâu út, mà quyền quản lý tiền nong lại nằm gọn trong tay nó cả. Nếu lỡ đắc tội, nhỡ ra đến kỳ bà ta không được nhận tiền phụng dưỡng hàng tháng thì sao chứ? Bà ta bây giờ cũng đã "khôn" ra nhiều rồi, biết lúc nào không nên cãi thì cứ im lìm cho qua, đến lúc phải nhịn thì nghiến răng mà nhịn. Bằng không cứ cãi cọ đến cùng, cuối cùng vẫn chỉ có bà ta là người thiệt thòi, đúng là "tiền mất tật mang".
Lý Phong Ích chứng kiến cảnh Dương Niệm Niệm dám đối đầu thẳng thừng với Mã Tú Trúc, trong lòng vừa vô cùng nể phục, lại vừa thấy hả hê vô cùng.
Mấy người trong phòng bệnh trò chuyện đôi ba câu về chuyện nhà cửa. Mã Tú Trúc với đôi mắt láo liên, chẳng chịu đứng yên một chỗ, cứ đảo qua đảo lại khắp căn phòng chật hẹp. Nhân lúc mọi người mải nói chuyện, bà ta rón rén đi đến cạnh mấy hộp quà, miệng lầu bầu:
"Ai mang đến mà lắm đồ đạc thế này không biết? Từng gói lớn gói nhỏ chất đống cả lên, để đây không dọn dẹp, vừa chật chội lại còn chiếm hết cả lối đi lối lại."
Miệng thì nói muốn thu xếp gọn gàng, nhưng thực chất đôi tay bà ta cứ mân mê, săm soi từng gói quà xem mọi người đã tặng những gì.
Lục Nhược Linh đã quá hiểu cái tính nết của mẹ mình, thấy đôi mắt bà ta sáng rực lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222717/chuong-491.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.