Lý Phong Ích đang định nói gì đó thì Khương Dương chợt xách một túi đồ lớn từ ngoài vào, vừa nhìn thấy Dương Niệm Niệm, ánh mắt cậu lập tức sáng lên.
“Chị.” Khương Dương hồ hởi chào.
Dương Niệm Niệm thấy cậu tay xách nách mang, tò mò hỏi: “Cái gì đây, nhiều thế?”
Khương Dương đặt đồ vật xuống đầu giường Lục Nhược Linh, vừa mở túi ra vừa nói: “Quần áo cho trẻ sơ sinh này, còn có ít vải bông làm tã, khăn mặt nữa. À, em còn mua năm cân sườn, mang tới nhà ăn nhờ bác đầu bếp hầm rồi, tối nay có thể ăn được ngay.”
Lý Phong Ích vô cùng cảm kích, giọng nói đầy xúc động: “Khương Dương à, cậu làm phiền quá. Số tiền này cứ để chúng tôi xuất viện sẽ gửi lại cho cậu sau.” Dù sao, người ta đã giúp nhiều như vậy, không thể cứ để cậu ấy phải tự bỏ tiền ra.
Khương Dương cười, vẻ mặt trông chững chạc hơn nhiều so với cái tuổi của mình.
“Theo tuổi tác, em gọi Linh tỷ một tiếng ‘chị’, vậy anh cũng là anh rể của em rồi. Cháu gái nhỏ vừa chào đời, cậu mua vài món đồ là lẽ dĩ nhiên thôi mà. Anh lại cứ nhắc đến tiền nong thì khách sáo quá đi thôi.”
Dương Niệm Niệm cũng phụ họa thêm: “Hai người cứ nhận đi, đừng khách sáo với Khương Dương.”
Lý Phong Ích cảm thấy bản thân đang nằm trên giường bệnh, nói gì cũng không tiện, chỉ đành thầm hứa trong lòng, chờ khỏe lại sẽ báo đáp tấm lòng của mọi người thật chu đáo.
Dương Niệm Niệm quay sang Khương Dương, dặn dò: “Cậu lại phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222716/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.