Mã Tú Trúc nào còn tâm trí mà nghe lọt tai những lời Dương Niệm Niệm nói nữa, treo điện thoại xong liền vội vã chạy một mạch về nhà. Về đến sân, bà ta ngồi phịch xuống, hai tay đập đùi bành bạch, nước mắt không chảy nhưng tiếng gào thì vang vọng khắp gian nhà chính.
“Ối trời ơi, có chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi…”
Quan Ái Liên và Lục Khánh Viễn đang ăn cơm trong nhà bếp, nghe tiếng động lạ thì hoảng hốt buông bát đũa chạy ra.
“Mẹ, có chuyện gì vậy?”
Lục Quốc Chí từ gian nhà phía đông bước ra, cau mày, lớn giọng hỏi: “Có chuyện thì nói, sao lại hét toáng lên như thế?”
Mã Tú Trúc ngẩng đầu, lườm chồng một cái. “Chuyện này mà ông biết thì chắc ông còn gào to hơn cả tôi ấy chứ!”
Quan Ái Liên nôn nóng: “Mẹ, mẹ nói nhanh lên đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Mã Tú Trúc sụt sịt, đưa tay quệt ngang nước mũi: “Nhược Linh… nó sinh một đứa con gái…”
Mọi người nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Lục Quốc Chí trừng mắt nhìn vợ: “Sinh được con gái thì cũng là phúc rồi, sao lại không tốt? Phong Ích sắp xuất ngũ rồi, nó cũng đâu phải cán bộ ăn lương nhà nước, sau này sinh thêm một đứa con trai nữa không phải là được sao? Bà khóc cái gì?” Cùng lắm là phải đóng thêm tiền phạt mà thôi.
Mã Tú Trúc gào lớn hơn: “Sinh cái gì mà sinh nữa? Chân của Phong Ích bị cụt rồi! Còn không biết là cụt đến đâu, không biết sau này cái chân ấy có còn dùng được nữa không!”
“Cái gì?”
Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222714/chuong-488.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.