Đỗ Vĩ Lập đã lái xe ròng rã cả ngày trời, người mệt mỏi rã rời. Bình thường, hắn vốn hay đùa cợt, tếu táo, nhưng lúc này lại ý thức rõ ràng rằng đây không phải là lúc để cà lơ phất phơ. Hắn chống hai tay vào hông, gương mặt lập tức trở nên nghiêm nghị.
“Thật sự đã có chuyện không hay rồi,” hắn khẽ thở dài, “cô phải chuẩn bị sẵn tinh thần đó.”
Nghe thấy vậy, trái tim Dương Niệm Niệm lập tức “thịch” một nhịp.
Trịnh Tâm Nguyệt vốn tính nóng như lửa, không kìm được mà giục giã: “Ôi chao, anh mau nói đi chứ! Ruột gan tôi cứ nóng như lửa đốt cả lên rồi đây này.”
Đỗ Vĩ Lập chẳng quanh co nữa, nói thẳng: “Sáng nay lúc chúng tôi chuẩn bị khởi hành, thì nhận được tin Lý Phong Ích xảy ra chuyện, phải vào bệnh viện. Nhược Linh biết tin thì xúc động quá, không giữ được, bị sảy thai. Khương Dương và Duyệt Duyệt đang ở bệnh viện với Nhược Linh, nên tôi phải đi một mình. Tôi cũng không rõ tình hình của Nhược Linh bây giờ thế nào, sợ cô lo nên không báo trước.”
Trịnh Tâm Nguyệt tròn xoe mắt, theo bản năng quay sang nhìn Dương Niệm Niệm, ánh mắt đầy lo lắng.
Dương Niệm Niệm mím môi, cố nén nỗi lòng đang dậy sóng. “Anh vào nhà nghỉ ngơi một lát đi. Cơm tôi đã nấu xong rồi, anh cứ dùng bữa trước. Tôi sẽ gọi điện về hỏi thăm tình hình.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Vừa dứt lời, cô quay lưng bước vội vào sân.
“Cô gọi điện về vào lúc này không ai nghe đâu, Khương Dương với Duyệt Duyệt đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222713/chuong-487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.