Dương Niệm Niệm thấy cô ta rời đi, thuận tay đóng cửa phòng lại. Cô nhìn đĩa hạt dưa trên bàn, thấy buồn cười. Có lẽ sau khi biết được thân phận của cô, Từ Ánh Liên sợ cô sẽ nói xấu với Lục Thời Thâm nên mới xuống nước làm hòa? Còn một tiếng nữa mới đến giờ cơm, bụng cô đã bắt đầu cồn cào. Cô tháo một cái bánh quy ra ăn trước.
Bên ngoài, tiếng hô hào huấn luyện của các chiến sĩ thỉnh thoảng lại vọng vào. Dương Niệm Niệm đứng bên cửa sổ ngó ra một lát, cô lại lôi trong túi xách ra một tờ báo để đọc. Đây là báo cô mua trước khi lên xe, cô còn mang theo hai cuốn sách nữa, cốt là để đề phòng khi rảnh rỗi ở quân khu không có gì làm.
Cùng lúc đó, bên kia, Từ Ánh Liên sau khi rời khỏi phòng Dương Niệm Niệm, không về phòng mình mà đi thẳng lên phòng của Lâm Mãn Chi, vợ Phó đoàn trưởng Ngụy.
Khu gia đình quân nhân không có TV, mấy chị em quân tẩu chẳng có việc gì làm, bèn tụ tập tại đây để trò chuyện. Hầu hết mọi người ở đây đều là hàng xóm láng giềng, đều quen biết nhau, nên chuyện trò cũng khá hợp cạ.
Cả phòng đều vây quanh Lâm Mãn Chi, người thì khen cô ta da đẹp, người thì khen ngũ quan, vóc dáng, thậm chí chiếc áo khoác nỉ đỏ chót cô ta đang mặc cũng được khen lấy khen để.
"Ánh Liên, chị vào mau xem cái áo khoác nỉ này của Mãn Chi đẹp không này?" một người cất tiếng cười, vẫy tay gọi Từ Ánh Liên, "Phó đoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222654/chuong-428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.