Dương Niệm Niệm mỉm cười gật đầu: “Vâng.”
Người phụ nữ nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt săm soi: “Cậu là người nhà doanh trưởng nào thế? Lần đầu tiên tới thăm người thân phải không? Trước đây tôi chưa từng gặp cô bao giờ.”
Dương Niệm Niệm không quen người phụ nữ này, và qua vài câu hỏi của cô ta, cô đã cảm thấy không mấy thiện cảm. Gì mà “người nhà doanh trưởng nào”? Chẳng lẽ chỉ có người nhà doanh trưởng mới được phép tới thăm hay sao? Người nhà của các chiến sĩ khác thì không được à? Cô định trả lời thì người phụ nữ lại cất lời: “Cô bọc cái thứ gì trên đầu thế kia?”
Dương Niệm Niệm vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm, đáp: “Khăn quàng cổ. Có vấn đề gì không ạ?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nghe giọng Dương Niệm Niệm còn trẻ, người phụ nữ kia nghĩ chắc chồng cô cũng mới nhập ngũ, nhiều nhất chỉ là một tiểu đội trưởng hoặc liên trưởng nào đó. Thế là cô ta không còn kiêng dè gì, lên giọng giáo huấn: “Sắp đến Tết rồi, đội cái khăn màu trắng lên đầu nhìn xui xẻo đến phát sợ!”
Dương Niệm Niệm thấy buồn cười. “Ở đơn vị Kinh Thành này có quy định không được quàng khăn quàng cổ màu trắng sao? Vừa nãy tôi không nghe Diêm doanh trưởng nhắc đến.”
Người phụ nữ rõ ràng không ngờ Dương Niệm Niệm lại nhanh nhảu miệng lưỡi, còn dám lôi cả Diêm doanh trưởng vào. “Đây không phải quy định của đơn vị, mà là truyền thống. Cô là người ở đâu, người lớn trong nhà không nói cho cô biết à?”
“Người lớn nhà tôi chỉ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222653/chuong-427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.