Trong mắt Kiều Cẩm Tịch lóe lên vẻ tàn nhẫn: "Giờ tôi đã bị đuổi học rồi, còn gì đáng sợ nữa? Tốt nhất là cậu đừng đẩy tôi vào bước đường cùng, nếu không tôi chẳng yên thân thì cậu cũng đừng hòng yên ổn!"
Mạnh Tử Du lần đầu tiên chứng kiến bộ mặt này của Kiều Cẩm Tịch, sợ đến mức tim đập thình thịch. Kiều Cẩm Tịch đã bị đuổi học, giờ không còn gì để mất, chẳng sợ trời sợ đất nữa. Còn Mạnh Tử Du, cô ta vẫn còn đang cắp sách đến trường, chẳng thể để tiếng tăm mình bị vương bẩn được. Bố mẹ tuy thương yêu cô ta, nhưng nếu biết cô ta yêu đương lén lút với người ngoài trường, lại còn ăn ở với nhau… chắc chắn sẽ phạt cô ta một trận nên thân.
Thấy vậy, Mạnh Tử Du không dám đôi co với Kiều Cẩm Tịch nữa, chỉ mong sao cô ta nhanh chóng cút khỏi đây.
“Cậu không phải muốn dọn đi à? Sao còn rề rà thế? Dọn đồ xong xuôi thì đi nhanh đi! Lúc đi nhớ đưa chìa khóa cho tôi, cậu không ở đây nữa thì không được giữ chìa khóa đâu đấy.”
Kiều Cẩm Tịch ném bộ chìa khóa lên giường Mạnh Tử Du rồi tiếp tục thu dọn đồ đạc. Mạnh Tử Du đứng trân trân nhìn, đôi mắt cứ dán chặt vào cô ta như thể đề phòng kẻ gian.
Kiều Cẩm Tịch vốn là người cần kiệm. Dù đã kiếm được tiền từ việc dạy học thêm nhưng cô ta chẳng hề hoang phí. Ngoài bộ chăn màn, vài bộ quần áo sờn cũ và một ít đồ dùng cá nhân, cô ta không còn gì đáng giá.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222584/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.