Dùng bữa xong, cả nhóm rời khỏi nhà ăn tập thể. Trịnh Tâm Nguyệt vẫn còn bực tức, cô chống nạnh lên tiếng phàn nàn không ngớt.
“Cái Mạnh Tử Du với Đổng Thúy Thúy đúng là một cặp rắn rết, gặp chuyện là chạy nhanh hơn ai hết, vậy mà còn bày đặt làm bộ làm tịch thân thiết với Kiều Cẩm Tịch. Nếu quả thật thân thiết thì sao không chạy đến chỗ thầy hiệu trưởng mà xin giúp bạn mình một câu đi chứ?”
Dương Niệm Niệm đã nhìn thấu bản chất xảo trá của Mạnh Tử Du và Đổng Thúy Thúy. Cô khẽ cười, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường.
“Những người có tính cách như thế này mà không biết kiềm chế, sau này ra đời ắt sẽ gặp nhiều thiệt thòi. Ngoài xã hội kia có vô số người tài giỏi, và không phải ai cũng hiền lành dễ bề bắt nạt như đám sinh viên ở trường đâu. Ở trường học các cô ấy có thể làm loạn, đơn giản vì phần lớn sinh viên chẳng muốn rước rắc rối vào người, cũng không thèm chấp nhặt với họ. Ác giả ác báo, kẻ hay bắt nạt người khác thì sớm muộn gì cũng phải nếm trải quả đắng mà thôi.”
Tiêu Ngũ nghe vậy liền hùa theo, cũng xúm lại buôn chuyện.
“Ôi dào, tớ thấy Mạnh Tử Du nhìn các cậu không vừa mắt, rõ là cố ý kiếm chuyện gây sự. Có lẽ vì thấy các cậu quá thân thiết với học trưởng nên mới sinh lòng ghen tị đó thôi.” Tiêu Ngũ vừa nói vừa kể thêm một chuyện cũ. “Năm ngoái, cô ta còn từng viết thư tình cho học trưởng đó nha. May mà học trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222583/chuong-357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.