Trương Vũ Đình lén nhìn Lục Niệm Phi một cái rồi dịu dàng nói: “Đợi thêm hai năm nữa, khi lớn hơn một chút, sức đề kháng tốt hơn thì An An sẽ không dễ bị cảm cúm ốm đau nữa đâu.”
Hai người đi nhanh ra đến dưới nhà thì cô dừng lại: “Anh Lục, anh nên trò chuyện với An An nhiều hơn để bồi đắp tình cảm. Hình như thằng bé hơi sợ anh, bằng không đã chẳng ốm mà không dám nói cho anh rồi.”
Lục Niệm Phi bất đắc dĩ nhún vai: “Lỗi do tôi, hồi trước để thằng bé một mình ở nhà quá lâu, thiếu thốn tình cảm. Chắc giờ một lúc cũng không thay đổi được gì đâu. Ngày thường tôi khá bận rộn, chăm sóc thằng bé cũng không được chu đáo.”
Trương Vũ Đình cắn môi, biết có vài lời không nên nói nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được: “Anh không định tìm mẹ kế cho An An sao?”
Lục Niệm Phi cười khẽ: “Vợ tôi chỉ là tạm thời đi xa, không liên lạc được, chứ cô ấy chưa ly hôn với tôi. Biết đâu chừng nào cô ấy lại về. Tôi mà tìm vợ khác là vi phạm kỷ luật của đơn vị, cũng là phạm pháp đấy.”
Trương Vũ Đình “à” một tiếng, nhận ra phản ứng của mình không đúng, vội vàng xin lỗi.
“Xin lỗi, tôi không biết, tôi cứ tưởng…” Cô định nói cứ tưởng mẹ An An đã qua đời, nhưng thấy lời nói không hay nên ngại ngùng, gấp gáp đến mức trán sắp đổ mồ hôi.
“Vũ Đình, sao cô còn ở đây? Chủ nhiệm đang tìm cô khắp nơi đấy.” Cù Chính Quốc chạy lại.
Lục Niệm Phi nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222541/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.