Lý Phong Ích đẩy cửa bước vào, tay xách chiếc túi giấy đựng sáu cái bánh bao còn bốc hơi nghi ngút.
"Chị dâu, căn tin chỉ còn sáu cái bánh bao thịt, em mua hết về đây."
Dương Niệm Niệm đặt bát và thìa lên tủ nhỏ đầu giường, nhận lấy chiếc túi và hỏi: "Cậu cũng chưa ăn sáng phải không? Anh ấy và tôi bốn cái là đủ rồi, cậu lấy hai cái mà ăn đi."
Lý Phong Ích quả nhiên là bụng rỗng tuếch. Cậu ta lấy ra một cái bánh bao, cười hềnh hệch: "Cảm ơn chị dâu."
Ăn xong bánh bao, Dương Niệm Niệm cúi người cầm lấy chiếc chậu nước dưới đất, định đi đong nước nóng cho Lục Thời Thâm lau mình.
Lý Phong Ích nhanh tay lẹ mắt ngay lập tức giằng lấy: "Chị dâu, chị muốn đi lấy nước ấm phải không? Chị nghỉ ngơi đi, để em đi lấy cho." Nói rồi, cậu ta tiện tay cầm luôn bát đĩa đi rửa ráy.
Lý Phong Ích chân tay thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã mang về nước nóng già nửa chậu, nhiệt độ cũng vừa tay.
Dương Niệm Niệm cảm ơn cậu ta: "Cảm ơn cậu. Mấy bữa nay vất vả cho cậu quá rồi. Cậu về đơn vị nghỉ ngơi một ngày đi, ngày mai hẳn hẵng đến. Hôm nay chị chăm sóc anh ấy là được."
Lý Phong Ích vô thức nhìn sang Lục Thời Thâm, thấy hắn khẽ gật đầu, cậu ta mới nói: "Vậy sáng sớm mai em sẽ ghé qua. Chị có cần em mang gì tới không ạ?"
Dương Niệm Niệm trầm ngâm giây lát rồi đáp: "Cậu tìm chị Vương Phượng Kiều, nhờ chị ấy lấy giúp chị một ít quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222540/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.