Chứng kiến dáng vẻ tủi thân của Dư Phẩm Quốc, Dương Niệm Niệm vô cùng đồng cảm, bởi câu chuyện của ông có nhiều nét tương đồng với quãng đời của nguyên chủ. Cô tò mò hỏi: "Căn Tứ Hợp Viện ở Kinh Thành ấy có phải cha mẹ chú vì thấy có lỗi với chú mà để lại cho chú không?"
Theo lẽ thường mà nói, cha mẹ đối xử bất công như vậy thì chắc chắn không đời nào lại để lại căn nhà cho ông.
Ông Dư Phẩm Quốc nguôi ngoai hơn đôi chút, ông lắc đầu: “Không phải bố mẹ tôi để lại, mà là do bà ngoại tôi cho. Hai người cậu của tôi không may hy sinh trong những năm chiến tranh, bà ngoại chỉ còn độc mẹ tôi là cô con gái độc nhất.”
Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói nghẹn lại: “Trước khi bà tôi mất, bị ngã gãy chân, ăn uống, vệ sinh đều phải giải quyết tại chỗ. Lúc đó, cậu mợ tôi lại ngại dơ, chẳng ai chịu chăm sóc bà. Tôi là do một tay bà ngoại mang tới lớn, bà ngoại thương tôi nhất, nhưng tại thời điểm đó tôi còn cả một gia đình phải nuôi sống, hận không thể chia đôi làm hai."
"Sau đó, bà nhà tôi đã chủ động về chăm sóc bà nửa năm. Nếu không nhờ bà nhà, e rằng tôi sẽ ân hận suốt đời. Bà ngoại tôi đã để lại căn nhà này cho tôi, bởi bà biết, chỉ có gia đình tôi mới thật lòng yêu thương bà.”
Nói đến bà ngoại, mắt ông Dư Phẩm Quốc lại rưng rưng. "Nói thật với cháu, cậu mợ tôi vẫn luôn tăm tia căn nhà này. Bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222534/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.