Có việc quan trọng cần làm, Dương Niệm Niệm cũng chẳng muốn bận tâm đến những chuyện vặt vãnh với Mạnh Tử Du làm gì.
Bốn cô gái ở chung một phòng, những cuộc cãi vã lặt vặt như vậy đã thành cơm bữa. Thậm chí nếu vài ngày mà không lời qua tiếng lại vài câu, họ lại cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
Cô khoác vội chiếc áo khoác bộ đội rồi chào Trịnh Tâm Nguyệt một tiếng, nhanh chóng rời khỏi phòng.
Khi cô tới cổng trường, đồng hồ chỉ tầm 7 giờ 15 phút. Tại cổng trường, đã chẳng còn ai đứng đợi. Biết đối phương chưa tới, cô đứng dưới một gốc cây lớn ven đường đợi, vừa đợi vừa quan sát người qua lại.
Chưa đầy vài phút, một người đàn ông tầm tuổi bốn, năm mươi đi đến. Ông ta cũng mặc chiếc áo khoác bộ đội, đầu đội chiếc mũ tai bèo quen thuộc.
Dương Niệm Niệm không chắc người này có phải người nhà của Dư Toại hay không, nên cô quyết định quan sát thêm một lúc rồi mới tiến lại chào hỏi.
Cô thấy người đàn ông ánh mắt dừng lại trên người cô chừng hai giây, đoạn ông ta móc trong lòng ra một tờ giấy, giơ lên ngang tầm mắt. Tên cô hiện ra rõ mồn một trên đó.
Dương Niệm Niệm giật mình thon thót, một cảm giác ngượng ngùng muốn chui xuống đất ngay tại chỗ dâng lên. Cô vội vã chạy đến.
"Chú ơi, cháu là Dương Niệm Niệm đây ạ."
Vẻ mặt người đàn ông lộ rõ sự ngạc nhiên. Ông ta không thể tin nổi, nhìn cô chằm chằm từ đầu đến chân.
"Cháu là người muốn mua nhà ư? Cháu vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222533/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.