Kiều Cẩm Tịch khẽ cắn môi dưới, phân vân không biết có nên hé lộ cho Dư Thuận chuyện Dương Niệm Niệm đã kết hôn hay không. Suy nghĩ một lúc, cô vẫn quyết định giữ kín. Nửa tháng lương gia sư năm đồng, đối với cô mà nói, là một sức hấp dẫn không thể cưỡng lại.
Cô cúi gằm mặt trầm tư, đánh liều hỏi khẽ: "Không phải chuyện trái với luật pháp chứ ạ?"
Dư Thuận phì cười một tiếng, "Nhà tôi cũng là người có danh có giá, không thể nào làm chuyện dính dáng đến pháp luật mà tự rước họa vào thân được. Cô yên tâm, tôi không bắt cô làm gì đâu, thường ngày chỉ cần cô nói đôi lời tốt đẹp về tôi trước mặt cô ấy là được."
Kiều Cẩm Tịch quyết định không chút do dự: "Tôi có thể làm được."
Cô thầm nhủ, cứ hợp tác với Dư Thuận để kiếm thêm chút tiền sinh hoạt đã, sau này nếu hắn bắt làm việc gì nghịch với lương tâm thì từ chối công việc này cũng không muộn.
Dư Thuận gật gù tỏ vẻ hài lòng: "Đi theo tôi."
Hắn ra hiệu cho Kiều Cẩm Tịch lên xe, dặn dò: "Nhớ kỹ đường sá nhé, sau này tự đi một mình, tôi sẽ không có thì giờ để đưa đón cô đâu."
"Vâng, vâng ạ." Kiều Cẩm Tịch lần đầu tiên được ngồi xe hơi con, tay siết chặt vạt áo đến mức run bắn, không dám nhúc nhích.
Dư Thuận đưa cô ta về nhà, dặn dò người giúp việc vài câu rồi rời đi.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Trịnh Tâm Nguyệt tuy tính tình phóng khoáng nhưng cũng chẳng phải người nông cạn, nếu không đã không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222523/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.