Trịnh Tâm Nguyệt lập tức lườm trả lại.
Ai sợ ai chứ? Ánh mắt cô nàng còn sắc hơn cả Mạnh Tử Du ấy chứ.
Cả ngày bận rộn, Dương Niệm Niệm cũng thấm mệt. Vừa cởi dép leo lên giường, Mạnh Tử Du đã cất tiếng oang oang khó chịu.
"Chân hôi quá chừng! Cậu làm ơn tự giác một chút, mang đôi dép của cậu ra ngoài cửa phòng đi được không vậy?"
Dương Niệm Niệm biết thừa chân mình không hề có mùi, rõ ràng Mạnh Tử Du đang cố tình kiếm chuyện. "Cậu chắc chắn là chân tôi hôi thật chứ?"
"Khi cậu chưa vào thì tôi nào có ngửi thấy, cậu vừa lột dép ra là nồng nặc ngay, không phải chân cậu thì của ai vào đây?' Mạnh Tử Du bực tức cãi lại.
Dương Niệm Niệm dùng mũi chân khều khều đôi dép dưới gầm giường, cười khẩy nhìn Mạnh Tử Du. "Vậy thì cậu xỏ vào mà ngửi cho kỹ xem có phải nó hôi thật không?"
Mạnh Tử Du bày ra vẻ mặt ghê tởm, ré lên. "Cậu bảo ai đi ngửi đôi dép thối hoắc của cậu hả?"
Trịnh Tâm Nguyệt vốn đã chẳng ưa gì Mạnh Tử Du, thấy cô nàng cố tình gây sự với Dương Niệm Niệm liền lườm một cái sắc lạnh. "Không ngửi nổi thì đừng có mà kiếm chuyện! Còn lèo nhèo thêm nữa, có tin tôi ném thẳng đôi dép vào mặt cậu bây giờ không?"
Mạnh Tử Du có vẻ hơi chột dạ trước Trịnh Tâm Nguyệt, vẻ tự tin ban nãy bỗng chốc tan biến. "Chân bốc mùi còn có lý sự cùn à?"
Dương Niệm Niệm cười tủm tỉm. "Nếu cậu cứ khăng khăng chân tôi hôi, vậy thì gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222522/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.