Dương Niệm Niệm đưa Trịnh Tâm Nguyệt vào trong phòng khách, nhẹ nhàng hỏi ý kiến cô bạn: “Cậu muốn làm kiểu tóc nào cho hợp nhỉ?”
“Hay là... tớ cũng làm tóc đuôi ngựa gọn gàng như cậu nhé?” Trịnh Tâm Nguyệt vừa nói vừa chăm chú nhìn chằm chằm mái tóc của Dương Niệm Niệm.
"Cái này tớ buộc để nấu cơm cho tiện thôi, sơ sài lắm." Dương Niệm Niệm thử túm tóc Trịnh Tâm Nguyệt. "Tóc cậu ngắn, buộc đuôi ngựa sẽ bị nhô lên, trông không đẹp đâu."
Tóc Trịnh Tâm Nguyệt chỉ vừa chạm gáy, chưa dài đến vai.
"Vậy thì cậu cứ tự nhiên mà làm đi!" Trịnh Tâm Nguyệt hào phóng nói: "Bình thường tớ không buộc tóc, cuối năm ngoái mới để dài ra. Trước đó tóc tớ còn chưa dài bằng chổi lông gà nữa."
Dương Niệm Niệm nhìn mái tóc của Trịnh Tâm Nguyệt, suy nghĩ một lát. Sợi tóc của cô ấy khá dày, lại không dài lắm, buộc đuôi ngựa thì xấu, búi tròn cũng không hợp.
Búi tròn? Cô chợt lóe lên một ý tưởng. "Tớ sẽ búi nửa đầu cho cậu nhé!"
Trịnh Tâm Nguyệt không hiểu "búi nửa đầu" là gì, nhưng cô ấy tin vào gu thẩm mỹ của Dương Niệm Niệm, ngồi xuống ghế để mặc Dương Niệm Niệm làm gì thì làm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Đôi tay Dương Niệm Niệm thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã búi xong một búi tóc xinh xắn. Đổi kiểu tóc, gương mặt Trịnh Tâm Nguyệt bỗng sáng bừng lên. Nếu là ở thành phố, cô sẽ trang điểm nhẹ nhàng cho Trịnh Tâm Nguyệt, nhưng đáng tiếc đây là khu tập thể quân nhân những năm tám mươi, trừ cô dâu ra thì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222485/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.