Lục Thời Thâm vẫn không hề lay chuyển, anh nghiêm giọng nhắc nhở: “Mấy ngày cuối cùng này vô cùng quan trọng, cậu liệu mà đừng để lộ sơ hở, phải hết sức chú ý an toàn đấy.”
Được nghe những lời bộc bạch này từ Lục Thời Thâm quả là điều hiếm có, Lục Niệm Phi trong lòng cũng vơi bớt đi đôi chút ấm ức.
“Coi như cậu còn giữ được chút lương tâm, vẫn còn nhớ đến mà quan tâm tôi.” Hắn đưa mắt liếc nhìn bộ quần áo đang mặc trên người Lục Thời Thâm: “Có mang theo tiền không? Cho tôi mượn mấy đồng để sống qua ngày đoạn tháng.”
Lục Thời Thâm lạnh lùng đáp gọn lỏn: “Không mang.”
Lục Niệm Phi nào chịu tin, hắn liền trực tiếp đưa tay sờ soạng khắp người anh: “Cậu là đàn ông con trai ra ngoài đường, vậy mà lại chẳng mang theo lấy một đồng nào thì còn ra cái thể thống gì nữa chứ?”
Lục Thời Thâm vẫn vẻ mặt băng giá: “Tôi không có thói quen như vậy.”
Lục Niệm Phi ấm ức không thôi: “Cậu đâu biết hai ngày nay tôi sống khốn khổ ra sao đâu chứ. Tôi suýt nữa đã bị người ta coi như chuột nhắt mà đánh cho c.h.ế.t rồi.”
Có ai làm nhiệm vụ nằm vùng mà phải chịu đựng ấm ức đến mức này như hắn không chứ? Hồi còn trong quân đội, hắn là chàng lính bảnh bao, phong độ nhất cả đơn vị, vậy mà nhìn xem, giờ hắn phải sống một cuộc đời tệ hại đến mức nào đây? Nếu hắn là con gái, chắc chắn hắn đã khóc òa lên nức nở trước mặt Lục Thời Thâm cho hả dạ rồi.
Thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222484/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.