Dương Niệm Niệm vừa đạp xe vừa tủm tỉm cười: “Trong quân ngũ, thanh niên độc thân nhiều vô kể, người ưu tú cũng chẳng thiếu đâu. Cậu chịu khó ghé đây đi dạo vài bận, đảm bảo sẽ gặp được người hợp ý.”
Cô và Trịnh Tâm Nguyệt chưa thân thiết gì mấy, vả lại cũng chẳng biết cô bạn thích mẫu người ra sao nên không tiện giới thiệu đại. Hơn nữa, cô cũng chẳng ham làm bà mai, bà mối bao giờ.
Kiếp trước, có bà thím nọ, cháu chắt đã lớn hơn cả cô, vậy mà chỉ vì cãi vã với mấy bà bạn già mà lại chạy đến tìm bà mối ngày xưa, trách móc bà giới thiệu cho mình người không ra gì. May mà bà mối đã khuất núi sớm hơn, chứ không thì cũng bị bà ta làm cho tức c.h.ế.t rồi.
Trịnh Tâm Nguyệt nghe vậy thấy cũng xuôi tai: cô còn chưa tốt nghiệp, chưa vội tính chuyện tìm người yêu. Cứ chịu khó ghé đây vài bận, biết đâu lại gặp được người tâm đầu ý hợp.
Hai người vừa trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã tới gần khu doanh trại. Từ xa, Trịnh Tâm Nguyệt đã thấy lấp ló mấy ngôi nhà, cô phấn khích chỉ tay, lớn tiếng hỏi: “Niệm Niệm, kia có phải là khu quân nhân không?”
Dương Niệm Niệm đáp lời: “Đúng thế đấy.”
Lời vừa dứt, sau lưng cô chợt nghe một tiếng kêu thảng thốt. Bánh xe đạp như bị vật gì đó ghìm chặt, đột ngột khựng lại. Cũng may cô phản ứng kịp thời, vội vàng nhảy phóc xuống xe. Ngoái nhìn phía sau, cô thấy vạt váy của Trịnh Tâm Nguyệt đã bị cuốn vào bánh xe.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222479/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.