Dương Niệm Niệm nhướng mày hỏi: "Thường ngày không bị mất gì sao?"
Khương Dương kiên quyết lắc đầu: "Không hề. Tôi nghi con chuột này không nặng nửa cân cũng phải đến tám lạng. Một lần dám tha sáu cái bánh bao, nó coi bếp nhà mình là kho lúa rồi. Không xử lý nó sớm thì trạm phế liệu này cũng bị nó dọn sạch."
Bếp vốn được cậu dọn dẹp gọn gàng, đồ đạc cũng không có gì nhiều nên chẳng bao giờ thấy chuột bén mảng. Ai ngờ dạo này lại xuất hiện một con “chuột chúa tham ăn” như thế. Nhất định phải diệt trừ nó.
Dương Niệm Niệm nhẩm tính, trong lòng không khỏi giật mình: “Một lần trộm sáu cái bánh bao? Con chuột trăm cân chắc?”
Cô cân nhắc: "Đặt thuốc chuột trong bếp không an toàn, lỡ con chuột dính thuốc chạy lung tung, dính vào thức ăn, người ăn phải sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Mẹ chồng tôi suýt chút nữa đã bị thuốc chuột làm hại rồi."
Khương Dương hỏi: "Vậy cậu định đặt ở đâu bây giờ?"
Ánh mắt Dương Niệm Niệm đảo quanh sân, rồi dừng lại ở chiếc lán sắt lớn: "Để ở trong lán đi!"
Nhắc đến lán sắt, Khương Dương chợt nhớ ra điều gì đó, cậu bực bội nói: "Chẳng biết có phải có tên trộm nào vào lấy đồ bị thương không, tôi thấy ở cửa lán với bên trong có mấy vết máu."
Trong nhà không mất tiền, còn trong lán thì toàn sắt vụn, phế liệu, nhựa... Có thiếu mất vài chục cân cũng chẳng phát hiện ra. Khương Dương chỉ đành khóa chặt cửa lán lại. Mất đồ thì không sao, nhưng lỡ có chuyện chẳng lành thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222478/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.