Hai người trò chuyện, thời gian trôi đi thật nhanh. Chẳng mấy chốc đã tới trước cổng khu tập thể quân đội. Dương Niệm Niệm nhảy xuống khỏi yên sau xe đạp.
“Chúng ta đừng đi vào cùng nhau, nếu má em nhìn thấy, e rằng bữa cơm tối của má em sẽ mất ngon.”
Trương Vũ Đình không ngờ Dương Niệm Niệm lại hiểu má mình như vậy, cô ngượng ngùng nói: “Chị dâu, em xin lỗi nhé, má em tính nết có phần thẳng thắn, cứng cỏi, lời nói hay hành động có thể có chút khó nghe. Nhưng chị yên tâm, em thì không như má em đâu.”
Dương Niệm Niệm xua tay, tỏ vẻ không bận tâm: “Ôi dào, chị không để bụng đâu. Ngày thường có cãi cọ với má em thì chị đây cũng chẳng phải người dễ bắt nạt. Vả lại, có phải oan gia ngõ hẹp gì đâu mà phải để bụng mãi thế.”
Nếu có thù oán, cô thường sẽ giải quyết ngay tắp lự, chẳng bao giờ để dạ hiềm khích đến tận đêm hôm sau.
Trương Vũ Đình thở phào nhẹ nhõm. Hiểu rõ tính má mình, để tránh rắc rối không cần thiết, cô xuống xe, đưa trả chiếc xe đạp lại cho Dương Niệm Niệm.
“Chị dâu Dương, vậy em xin phép vào trước đây ạ!”
Dương Niệm Niệm gọi cô lại: “Khoan đã, em còn chưa lấy túi đồ mà!”
Cô gỡ chiếc túi đồ trên ghi-đông xe xuống đưa cho cô ấy. “Chúng ta tuổi tác không chênh lệch là mấy, em đừng gọi chị là chị dâu Dương nữa, cứ gọi thẳng tên chị là Niệm Niệm đi, như vậy nghe thuận tai hơn nhiều.”
Trương Vũ Đình mừng rỡ nhận lấy đồ, tươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222430/chuong-204.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.