Dương Niệm Niệm không hề che giấu sự hứng thú của mình, khẽ tủm tỉm cười hỏi: “Ông lăn lộn bao năm nay, chắc hẳn cũng quen biết không ít tai to mặt lớn rồi nhỉ? Có thể giúp tôi hỏi giá căn nhà đó không, tôi rất muốn mua nó.”
Khương Dương ngẩn người, há hốc miệng kinh ngạc. Cậu chẳng thể hiểu nổi vì sao Dương Niệm Niệm lại muốn mua một căn nhà bị đồn là “hung trạch” như thế, nhưng nghĩ bụng cô làm gì cũng đều có kế sách riêng, nên cậu cũng không dám cắt lời.
Đỗ Vĩ Lập nhìn Dương Niệm Niệm, cứ như thể nhìn một kẻ mất trí: “Cô bị hâm rồi hả? Đây là nhà ma đấy, nhà ma đấy cô em ơi! Cô mua nhà ma về làm gì chứ? Cô nghĩ cái thân thể yếu ớt này của cô có thể trấn yểm được căn nhà đó, biến nó thành nơi mang lại tài lộc cho cô sao?”
Tính gã vốn dĩ đã cởi mở, giao thiệp rộng rãi. Trong mắt gã, đã ngồi chung bàn ăn uống thì đều là bạn bè cả rồi. Trước mặt Dương Niệm Niệm và Khương Dương, gã cũng chẳng cần thiết phải giữ cái bộ dạng ông chủ lớn làm gì, dù sao thì những lúc khốn khổ nhất của gã hai người này cũng đều đã chứng kiến. Gã cứ tự nhiên mà trò chuyện, không cần giữ kẽ.
Dương Niệm Niệm vẫn kiên quyết giữ vững ý định: “Tôi chỉ là đơn thuần thích căn nhà này mà thôi.”
Đỗ Vĩ Lập ra sức khuyên nhủ: “Nếu cô thật lòng muốn mua nhà, tôi có thể dẫn cô đi xem vài căn ở vị trí tốt hơn nhiều. Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222429/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.