Nghe nói sắp được đi thăm Cù Chính Quốc, Cù Hướng Tiền đang cố chấp chống cự bỗng trở nên ngoan ngoãn hẳn. Khương Dương và Cù Hướng Dương vội vã dìu anh lên chiếc xe ba gác, rồi phóng nhanh đến bệnh viện. Dương Niệm Niệm cũng đưa Khương Duyệt Duyệt đi cùng.
Trời bên ngoài nắng như nung, nóng như đổ lửa. Cù Hướng Tiền vừa mới tỉnh táo trở lại, giờ lại thấy lồng n.g.ự.c mình tức tối, hụt hơi, cứ như sắp tắt thở. Anh ta cảm giác có thể ngất lịm đi bất cứ lúc nào. May mắn thay, thành phố Hải Thành không quá rộng lớn, khoảng cách đến bệnh viện cũng không xa. Cuối cùng, mọi người cũng kịp thời đưa anh đến nơi trước khi anh hoàn toàn chìm vào hôn mê.
Với những người dân thời ấy, cảm nắng vốn chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Hiếm lắm mới có ai phải vào bệnh viện vì say nắng, đến độ các y bác sĩ cũng chẳng mấy bận tâm. Nhưng khi nhìn thấy tình trạng của Cù Hướng Tiền, vị bác sĩ trực lập tức tỏ vẻ nghiêm trọng. Anh được đưa ngay vào phòng cấp cứu. Sau gần hai tiếng đồng hồ nỗ lực hết sức, cuối cùng anh cũng thoát khỏi cơn nguy hiểm.
Tình trạng của Cù Hướng Tiền cần phải nằm viện để theo dõi thêm chừng hai ngày. Vị bác sĩ liền dặn dò Cù Hướng Dương đi làm thủ tục nhập viện.
“May mà các đồng chí đã đưa anh ấy đến kịp thời. Nếu chỉ chậm trễ một chút thôi, e rằng mọi chuyện sẽ chẳng lành. Trong thời tiết nắng nóng gay gắt thế này, những người lao động chân tay ngoài trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222328/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.