Cửa hàng bán sỉ đồ nam không nhiều kiểu dáng và cũng chẳng phong phú bằng cửa hàng đồ nữ, nên số má bán ra có phần khiêm tốn.
Dương Niệm Niệm đã có chút kinh nghiệm nên không còn bỡ ngỡ như lần đầu. Cô cùng Khương Dương đi xe ba gác, trông chẳng khác gì tay buôn lành nghề. Chủ quầy hàng là một người đàn ông trung niên, gầy gò song ăn nói lại rất hoạt bát và thân thiện. Theo lời gợi ý của ông, Dương Niệm Niệm chọn ra dăm bảy mẫu áo quần nam, lấy tổng cộng tám mươi bộ, khiến Khương Dương suýt nữa thì đứng tim.
Nhớ lại lời dặn của Dương Niệm Niệm: làm ăn không được nóng vội, phải giữ bình tĩnh và không được để lộ tâm tư ra ngoài. Thế là cậu cố gắng giữ vẻ điềm đạm, rồi bình thản khuân hết hàng lên thùng xe. Trong lòng cậu thầm tự nhủ, nếu đã lỡ lấy nhiều như vậy rồi thì nhất định phải bán hết, không thể để hàng tồn được. Vừa nghĩ, cậu vừa siết c.h.ặ.t t.a.y lái, vô thức dùng thêm chút sức.
Dương Niệm Niệm tinh ý nhận thấy vẻ mặt “quyết chí” của Khương Dương, cô cong môi cười, trêu chọc: "Cậu đừng làm cái vẻ mặt đó, tôi bảo cậu đi bán quần áo chứ có phải là đi c.h.ế.t đâu."
Khương Dương ngượng ngùng hỏi lại: "Tôi có biểu hiện rõ ràng đến vậy sao?" Cậu tưởng mình đã diễn rất tốt rồi cơ chứ.
Dương Niệm Niệm cười tủm tỉm: "Cậu còn phải học hỏi nhiều lắm, cứ từ từ rồi sẽ quen việc thôi. Mấy món đồ này cậu không cần lo, tôi lấy về thì sẽ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222327/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.