Dương Niệm Niệm đặt chiếc bát lên bàn ở phòng khách rồi trở về phòng. Vừa vào đến nơi, cô liền cài then cửa, thuận tay tắt luôn bóng đèn, mò mẫm trong bóng đêm, thận trọng trèo lên giường.
Cô nhấn giọng giục giã Lục Thời Thâm: "Anh lên giường ngủ sớm đi, em cần dưỡng sức, mai còn có tinh thần 'xử lý' Dương Tuệ Oánh. Ngày mai phải tống khứ cô ta đi ngay, cứ thấy mặt cô ta là em lại thấy bực mình khó chịu."
Khóe môi Lục Thời Thâm khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Cô gái này sống bên cạnh anh đã lâu, không còn e dè, gượng gạo như hồi mới về đơn vị nữa. Những nét tính cách chân thật dần dần lộ rõ.
Như vậy cũng tốt. Vợ chồng cùng nhau xây đắp tổ ấm, cứ tự nhiên, thoải mái thì mới bền lâu.
Lục Thời Thâm tháo giày, vừa nằm xuống giường, Dương Niệm Niệm đã nhanh nhẹn xoay người, nép sát vào lồng n.g.ự.c rắn rỏi của anh. Mái tóc mềm mại khẽ cọ vào cằm, khiến anh bất giác thấy nhột nhột.
Có lẽ do men say đang ngấm, Lục Thời Thâm cảm thấy cơ thể như bốc cháy, m.á.u nóng như dồn cả về một mối. Trong màn đêm đen, đôi mắt anh tóe lửa, hơi thở trở nên nặng nề, dồn dập, hỗn loạn. Ấy vậy mà Dương Niệm Niệm lại còn cố tình "thêm dầu vào lửa", Lục Thời Thâm liền vội vã nắm lấy bàn tay nhỏ đang "nghịch ngợm" của cô.
"Không phải nói là cho sờ cơ bụng sao?" Dương Niệm Niệm bất mãn ngẩng đầu, đưa ánh mắt hờn dỗi nhìn anh. "Hay anh định nuốt lời ư?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222320/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.