Dương Niệm Niệm nhìn thấy nụ cười của Dương Tuệ Oánh là cảm giác chướng mắt, nhân lúc cô ta lơ đãng, cô lén lút nhéo một cái vào eo rồi thoắt cái đã chạy biến ra ngoài.
Dương Tuệ Oánh không ngờ Dương Niệm Niệm lại ra tay bất ngờ, đau điếng kêu lên “Ái da!” một tiếng, nghiến răng nói: “Dương Niệm Niệm, em không thấy mình quá trẻ con sao? Em nghĩ chúng ta vẫn là những đứa trẻ con à?”
Dương Niệm Niệm thì đã nhanh chân lọt tọt chạy thẳng vào nhà.
Dương Tuệ Oánh vén áo lên nhìn, một mảng da ở bên hông đã bị Dương Niệm Niệm véo đỏ ửng. Cô ta thầm rủa: "Cái cô Dương Niệm Niệm này, sao bây giờ lại khác thế này? Nếu không phải đi học mới hay trên đời này chẳng có ma quỷ, cô ta đã nghi ngờ Dương Niệm Niệm bị ma nhập mất rồi."
An An nhìn thấy thím véo người xong rồi chạy, khoái chí cười khúc khích, cũng lon ton chạy ra ngoài thì vừa lúc đụng phải Lục Thời Thâm vừa tắm xong.
“Đi đứng cho đàng hoàng, đừng có hấp tấp vội vàng như thế.” Lục Thời Thâm nhẹ giọng dặn dò.
An An ngoan ngoãn gật đầu, định nói gì đó thì thấy Dương Niệm Niệm cầm quần áo sạch sẽ đi ra từ buồng trong. Cô không hề có vẻ gì áy náy vì chuyện vừa véo người ta, bình thản hỏi:
“Anh tắm xong rồi à? Vậy thì em đi tắm đây. An An, lát nữa con cũng tắm sớm rồi đi ngủ nhé.”
Nói xong, cô lập tức đi thẳng vào phòng tắm.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của Dương Niệm Niệm, Lục Thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222319/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.