“Anh ấy biết rồi. Ngay từ ngày đầu tiên tôi về đây, anh ấy đã rõ mười mươi tôi không học đại học, và anh ấy không hề nghi ngại gì cả,” Dương Niệm Niệm đáp, giọng nghe như có cục tức nghẹn trong lòng. Mấy ngày nay, cái tên Lục Thời Thâm này cứ né cô như né tà, chẳng biết có còn đoái hoài gì đến người vợ này không nữa.
“Lục đoàn trưởng đã biết là tốt rồi!” Vương Phượng Kiều thở phào trút được gánh nặng trong lòng, đứng trên lập trường của Dương Niệm Niệm mà phân tích: “Học đại học thì có tài cán gì cho cam? Chị thấy em tốt hơn Dương Tuệ Oánh nhiều, xứng đôi với Lục đoàn trưởng hơn hẳn. Chuyện này đúng là ông trời se duyên định phận rồi còn gì!”
Nghĩ đến Dương Tuệ Oánh, cô ấy lại nóng m.á.u mà mắng liền một tràng: “Cái con bé Dương Tuệ Oánh ấy, ăn học cả sách vở mà cái bụng dạ còn thâm độc hơn cả người thất học ngoài chợ. Một đứa như cô ta đáng phải tống giam vào khám đường! Mà này, con nhỏ đó đến đây làm cái gì vậy kìa?”
“Anh ấy gửi điện báo về trường nên trường đã đuổi học cô ta rồi,” Dương Niệm Niệm thản nhiên nói như không, “Cô ta muốn học tiếp đại học, đương nhiên chỉ có thể đến đây cầu khẩn anh ấy rộng lòng tha thứ cho một con đường sống thôi.”
Vương Phượng Kiều nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Niệm Niệm an ủi: “Em cứ yên tâm. Lục đoàn trưởng không phải là người nhùng nhằng thiếu dứt khoát đâu. Cậu ấy sẽ không mềm lòng đâu. Kẻ làm điều ác thì phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222317/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.