“Niệm Niệm, em đừng ngây thơ đến mức đó chứ.”
Dương Tuệ Oánh không hề tỏ ra tức giận, ngược lại còn nhẹ nhàng khuyên nhủ, ra chiều như đang phân tích cặn kẽ mọi thiệt hơn cho Dương Niệm Niệm.
“Lục Thời Thâm đúng là đoàn trưởng, hiện giờ trông rất oai phong lẫm liệt, nhưng công việc của anh ấy nguy hiểm vô cùng. Biết đâu bất ngờ lại gặp chuyện không may, đến lúc đó em cùng lắm cũng chỉ là người nhà liệt sĩ mà thôi. Nếu chị có thể tiếp tục học đại học, sau này cùng Hằng Phi chắc chắn sẽ giúp đỡ em. Chúng ta sống tốt rồi, tuyệt đối sẽ không quên người em gái này đâu.”
“Chị đang nguyền rủa ai đấy hả?” Ánh mắt Dương Niệm Niệm chợt lạnh đi như băng, “Chị có tin hay không, tôi sẽ tìm cái kìm cộng lực mà bẻ gãy từng chiếc răng của chị ngay bây giờ?”
Từ trước đến nay, Dương Niệm Niệm luôn là người hiền lành, nhu mì, đến nói chuyện còn chẳng dám lớn tiếng. Thế mà giờ đây, khi cô lạnh mặt, lời nói lại mang theo vài phần uy h.i.ế.p đến đáng sợ, khiến người ta không tự chủ mà tin rằng cô thật sự có thể làm những điều đó.
Dương Tuệ Oánh thấy vậy, vội vàng đổi giọng: “Niệm Niệm, chị đang bình tĩnh nói chuyện đàng hoàng với em đây, hà cớ gì em phải tức giận đến thế?”
Cô ta lại lôi tình cảm gia đình ra để thuyết phục: “Chẳng lẽ em vì một người đàn ông mà lại trở mặt thành thù với chị ruột của mình, đến cả gia đình cũng không cần nữa hay sao?”
Dương Niệm Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222316/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.