Dương quân tẩu thấy ngượng vì đã tin lời một chiều mà nghĩ oan cho Dương Niệm Niệm, trong lòng áy náy mãi không thôi, cuối cùng vẫn quyết định sang xin lỗi cô. Nhưng đi một mình thì không đủ can đảm, liền rủ thêm Vu Hồng Lệ đi cùng.
“Niệm Niệm này, chuyện chiều qua, thật sự xin lỗi cô nhé. Tôi nào có ý định đòi lại tiền chênh lệch, cũng không phải tôi là người khơi mào chuyện này đâu. Lúc đó thím chỉ thấy mọi người tụ tập đông quá, tò mò muốn xem có chuyện gì thôi.”
Thím Dương nói có chút chột dạ.
Vu Hồng Lệ đứng bên cạnh phụ họa: “Đúng đấy, chuyện này cũng không thể trách chị Dương được. Tất cả đều là do Diệp Mỹ Tĩnh ở một bên giật dây. Tôi đã sớm nói với cô ấy là cô không phải người như vậy, nhưng cô ấy không tin, còn bày ra cái màn kịch này. Thật là làm mất mặt chúng ta cả.”
Dương Niệm Niệm tiếp xúc với Vu Hồng Lệ chưa nhiều, nhưng cũng đã nhận ra cô ta là một người gió chiều nào theo chiều ấy. Trước mặt cô thì nói xấu Diệp Mỹ Tĩnh, nhưng trước mặt Diệp Mỹ Tĩnh, không biết cô ta sẽ nói xấu cô thế nào.
“Giơ tay không đánh người cười”, Dương Niệm Niệm cũng không làm khó họ.
“Chuyện đã nói ra thì bỏ qua đi. Cho dù Diệp Mỹ Tĩnh có mua được quần rẻ hơn thì cũng là lẽ thường, đâu phải cùng một cửa hàng, giá cả làm sao mà giống nhau được. Chỉ chênh lệch một hai đồng thì không thể chứng minh ai là người buôn bán thất đức cả.”
“Đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222266/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.