Diệp Mỹ Tĩnh quắc mắt nhìn Dương Niệm Niệm, lớn tiếng mắng: “Cô đừng có mà cãi cùn! Tôi mua cái quần với giá mười ba đồng là sự thật rành rành, cô đã làm ăn gian lận, giờ còn tìm đủ cách ngụy biện, rõ ràng là muốn bóp méo sự thật, c.h.ế.t cũng không hối cải!”
Dương Niệm Niệm bình thản đáp lời: “Đến Bao Công xử án cũng phải có chứng cứ, làm gì có chuyện chưa gì đã vội vàng quy kết tội trạng? Các người muốn kết tội tôi thì phải có bằng chứng cụ thể. Bằng không, chúng ta cứ lên gặp lão thủ trưởng để phân xử rõ ràng.”
Đừng thấy cô là người trẻ nhất trong số các chị em ở đây, nhưng giọng nói của cô một chút cũng không hề luống cuống, sự tự tin còn hơn cả Diệp Mỹ Tĩnh, khiến mọi người bắt đầu hoài nghi. Biết đâu, mỗi người bán hàng lại có giá khác nhau thì sao? Cũng đâu thể kết luận chắc chắn rằng Dương Niệm Niệm kiếm lời gian lận được.
Bị chất vấn sự công bằng ngay trước mặt mọi người, lại còn bị dọa sẽ làm lớn chuyện lên tận chỗ lão thủ trưởng, mặt Đinh Lan Anh càng ngày càng khó coi.
“Cô coi lão thủ trưởng là ông già ngoài cổng làng à? Nhàn rỗi đến mức không có việc gì làm mà đến đây phân xử cho cô à?”
Dương Niệm Niệm nói: “Lý lẽ không được sáng tỏ thì tôi vẫn còn oan ức thôi.”
Mắt Đinh Lan Anh trợn ngược vì tức, liếc xéo Diệp Mỹ Tĩnh, hỏi: “Rốt cuộc cô mua ở đâu?”
Chuyện mà làm lớn lên đến lão thủ trưởng thì chẳng có lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222265/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.