Dương Niệm Niệm ở nhà cũng không rảnh rỗi, cô mượn xẻng và máy nặn than của Vương Phượng Kiều, rồi ra bờ sông ngoài khu tập thể xúc rất nhiều đất sét đỏ về. Dưới sự hướng dẫn của Vương Phượng Kiều, cô trộn đất sét với than đá theo một tỉ lệ nhất định, thêm nước rồi khuấy đều.
Vương Phượng Kiều đứng bên cạnh hướng dẫn rất nhiệt tình: “Đúng rồi, cứ thế mà làm. Đặt chân lên mép máy nặn than rồi dẫm mạnh vài cái, tay nhấc lên ấn xuống là xong.”
Chị ấy cầm tay, chỉ dẫn cô từng li từng tí. Sau khi nặn hỏng mấy cục, cuối cùng Niệm Niệm cũng đúc rút được bí quyết.
Vừa ăn cơm xong, các chị em vợ lính trong khu tập thể cũng rảnh rang, bế con nhỏ sang sân xem trò. Một người huých tay Vương Phượng Kiều hỏi: “Này chị Vương, chị đang dạy Niệm Niệm nặn than tổ ong đấy à?”
“Phải đấy. Con bé vốn quen đun củi, mới tới đây còn chưa biết dùng than tổ ong, tôi chỉ bảo cho nó thôi.” Vương Phượng Kiều hiền lành đáp.
Diệp Mỹ Tĩnh, người cũng chầu rìa buôn chuyện, đảo mắt, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: “Ôi chao, cái này có gì mà không biết làm? Nhìn một cái là biết ngay ấy mà!” Rõ ràng là cô ta muốn ám chỉ Niệm Niệm là tiểu thư quen sống an nhàn nên vụng về việc nhà.
Niệm Niệm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Diệp Mỹ Tĩnh, điềm nhiên đáp: “Chúng tôi vốn dốt nát thật đấy ạ, không ai chỉ bảo thì làm sao mà biết được những việc này!”
Diệp Mỹ Tĩnh nghẹn họng. Vốn dĩ cô ta muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222240/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.