Chỉ có hai người thợ, nhưng họ làm việc thoăn thoắt, nhanh nhẹn lạ thường. Họ nhanh chóng đo đạc rốt ráo khu đất trống cạnh gian bếp, rồi cầm xẻng, bắt đầu xắn đất. Trong lòng Dương Niệm Niệm mừng như mở cờ, nụ cười cứ nở trên môi mà chẳng thể nào giấu nổi.
Lục Thời Thâm tuy ít nói, nhưng lại rất chu đáo. Cô chỉ nhắc đến một lần, không ngờ anh lại để tâm ghi nhớ và liền mau chóng cho người đến bắt tay vào việc.
Gần trưa, mặt trời gay gắt, nắng như thiêu như đốt, khiến da thịt bỏng rát. Dương Niệm Niệm bưng hai bát nước ra mời mọc. Hai người thợ thấy cô nhã nhặn, biết điều, vội vàng cảm ơn rồi tu ừng ực cạn sạch bát nước.
Dương Niệm Niệm cầm bát rỗng, nhìn hai cái hố lớn trên mặt đất, ngập ngừng dò hỏi: “Các anh đang đào hố xí đúng không ạ?”
Một người đàn ông mặc chiếc áo lót ba lỗ màu xám bạc gật đầu, tốt bụng dặn dò: “Em gái, xây nhà tiêu ngay trong sân thì sau này mùi xú uế sẽ khó chịu lắm đấy.”
Dương Niệm Niệm khẽ nhếch khóe môi. Hố xí ngay trong sân, làm sao tránh khỏi cái mùi xú uế nồng nặc cơ chứ? Cô nhìn sang bên trái, sân nhà cô cách tường rào phải hơn bốn chục thước. Đào một đường ống thoát nước thật chẳng dễ dàng chút nào, nhưng nếu không đào, sau này chắc chắn sẽ phải hối hận khôn nguôi. Cô đánh liều hỏi:
“Các anh có thể làm kiểu nhà tiêu dội nước như trong thành phố không? Tức là mình đào hố xí ra phía ngoài hàng rào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222239/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.