Nghe những lời này, lại nhìn vẻ mặt chân thành của con dâu, Chính ủy Trác trong khoảnh khắc còn tự mình hoài nghi.
Chẳng lẽ thực sự là do ông suy nghĩ quá nhiều rồi sao?
Mặc kệ trong lòng nghĩ gì, trên mặt ông vẫn gật đầu: “Con là mẹ Thiên Tinh, chuyện này đều nghe theo con cả. Bố vẫn giữ lời nói đó, nhiều năm như vậy con không có công lao cũng có khổ lao. Sau này có chuyện khó khăn gì, vẫn có thể tìm đến bố.”
Lời này nghe thì có thể thấy Chính uỷ Trác vẫn lo lắng cho cô ta, nhưng Nghê Vi trong lòng lại không thoải mái.
Chuyện khó khăn có thể trở về? Như vậy chuyện bình thường hiển nhiên không thể giúp đỡ cái gì… Hơn nữa, con người ta đâu thể liên tục gặp nạn. Cái lời hứa này, có lẽ chỉ có thể dùng một lần.
Từ giàu sang rơi xuống khó khăn, cô ta cảm nhận rõ ràng được sự bất lợi của việc tái giá, từ tận đáy lòng hối hận vì đã đi đến bước đường hôm nay.
Nhưng cung đã giương lên thì không có mũi tên quay đầu. Sau khi ăn sáng xong, cô ta vẫn cầm theo giấy tờ đến chỗ đăng ký kết hôn. Kết quả là chờ đợi nửa ngày trời, mà bóng dáng Hứa Mộc cũng chẳng thấy đâu.
Nghê Vi vừa tức vừa giận, cảm nhận được những ánh mắt đ.á.n.h giá của người xung quanh, cô ta đành bước ra ngoài cổng chờ đợi.
Hứa Mộc quả thật đã bị kéo chân.
Người giữ hắn lại không phải ai khác, mà chính là những người nhà Hứa gia tích cực tán thành cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu/4993492/chuong-558.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.