Sĩ quan hậu cần là một người đàn ông trung niên gần bốn mươi tuổi, thoạt nhìn trông rất nghiêm túc. Thế nhưng lúc nhìn thấy bát tương hải sản đỏ tươi mê người kia xong, ông lập tức giương cao lông mày hỏi: “Món này là do ai làm?”
Bành Phương cho rằng ông muốn trách phạt Cố Kiều nên nhanh chóng chỉ chỉ về phía Cố Kiều: “Là do vợ của Tần phó đoàn trưởng làm!”
Nhưng không nghĩ tới sĩ quan hậu cần lại cực kỳ tán thưởng mà khen ngợi: “Món này nhìn qua cũng mê người thật đấy! Dù chưa nếm thử hương vị, tôi chỉ nhìn thôi mà cũng muốn ăn nhiều thêm mấy bát cơm nữa rồi.”
Bành Phương vội vàng chen vào: “Sĩ quan hậu cần, ngài mau nhìn xem đây có phải là hải sản không đã.”
Bình thường sĩ quan hậu cần rất không thích nhìn thấy bộ dáng kiêu căng ngạo mạn của Bành Phương nên ông lập tức không chút khách khí nào mà nói: “Còn cần phải nếm à? Loại cá này trừ ngoài biển thì làm gì còn nơi nào có thể nhìn thấy nữa chứ? Tôi đã nói rồi, đáng lẽ ra không nên giải tán ban xoá nạn mù chữ trong quân khu mà, có thời gian đọc thêm ít sách vở thì đã không náo loạn ra loại chuyện đáng chê cười này rồi.”
Bành Phương lập tức giận đến đỏ mặt, bà ta ghét nhất việc người khác nói mình không văn hóa. Thế nhưng xác thật bà ta cũng chưa từng được đi học, cái chức chủ nhiệm viện người nhà quân nhân này cũng là nhờ vào thân phận vợ của Điền lữ trưởng nên mới có thể lên làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-to-doi-chieu-me-ke-trong-van-nien-dai/467020/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.