Sau khi Tần Dược ăn xong thì đi huấn luyện. Cố Kiều vừa mới chuẩn bị thu dọn nhà cửa một chút thì nghe thấy bên ngoài có người đang gọi mình, cô vừa bước ra ngoài thì thấy một gương mặt lạ.
“Chào cô, tôi là Liễu Dung Dung, cảm ơn tương hải sản mà cô mang qua tặng ngày hôm qua nhé.” Nói xong, cô ấy còn cầm nửa cân thịt trong tay đưa tới.
Cố Kiều liên tục xua tay: “Không có gì đâu, chỉ là một chút tôm nhỏ và cá nhỏ thôi mà.”
Ở thời buổi này thì thịt quá quý giá, Cố Kiều nhất định không thể nhận được.
Với người tên Liễu Dung Dung này thì Cố Kiều có chút ấn tượng.
Chị dâu Đỗ nói cô ấy là người đến từ trong thành, gia cảnh rất tốt, lại đang làm ở đoàn văn công, còn gả cho Ngô đoàn trưởng nữa nên không ở chung hoà thuận với mấy quân tẩu ở đây cho lắm. Ngày thường nếu chào hỏi thì cô ấy đều ngẩng cao đầu, là kiểu cực kỳ kiêu ngạo ấy, chưa từng chủ động nói chuyện với mấy người bọn họ bao giờ.
Cố Kiều cũng không nghĩ tới Liễu Dung Dung sẽ chủ động tới tìm mình, còn mang tới quà lớn như vậy nên cô chỉ có thể vội vàng từ chối bảo cô ấy mang về.
Nhưng Liễu Dung Dung nhất định không chịu, có chút ấp úng mà giải thích một lúc lâu. Lúc này Cố Kiều mới hiểu rõ rằng cô ấy cảm thấy tương hải sản ăn quá ngon nên mới muốn tới đây hỏi thử xem nơi này của Cố Kiều có còn chút nào hay không.
“Ngại quá, nhà tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-to-doi-chieu-me-ke-trong-van-nien-dai/467013/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.