Trước đây Tần Dược là lính trinh sát nên giác quan cực kỳ nhạy bén. Anh nghe thấy rất rõ tiếng bước chân lén lút đang nhẹ nhàng đi đi lại lại bên ngoài, nghe rất không bình thường.
Chẳng lẽ là kẻ trộm tới ăn trộm hoặc là đặc vụ?
Chuyện này cũng không quá lạ lùng. Trong khoảng thời gian này biên giới rất bất ổn, không lâu trước đây đã có một đặc vụ xâm nhập vào văn phòng với mục đích trộm hồ sơ mật, may là mọi người đã kịp thời bắt được hắn ta.
Tần Dược cũng tự hỏi người bên ngoài có thể là Cố Kiều hay không, nhưng rất nhanh anh đã loại trừ khả năng này.
Tối hôm qua anh sợ Cố Kiều không quen giường nên đã cố ý đi qua phòng cô nhìn thử vài lần. Cố Kiều ngủ thật sự rất say, ngay cả tư thế ngủ còn không thay đổi mấy chứ đừng nói đến nửa đêm tỉnh dậy.
Hơn nữa nếu thực sự là Cố Kiều thì cô hoàn toàn không cần phải lén lút như vậy làm gì cả.
Các loại suy đoán đáng lo ngại hiện lên trong đầu anh, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Tần Dược nhanh chóng xông ra khỏi phòng với vẻ mặt nghiêm trọng, còn chưa kịp bắt được tên đặc vụ đáng nghi kia thì đối phương dường như đã bị anh doạ sợ, hai chân mềm nhũn mà té lăn quay lên trên người anh.
Tần Dược cũng bị ngã ra đất, theo bản năng mà nắm chặt lấy bả vai của người kia. Chờ tới lúc Tần Dược phản ứng lại thì trong đầu anh chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-to-doi-chieu-me-ke-trong-van-nien-dai/467012/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.