Chị dâu Đỗ đáp: “Ở huyện thành có bán đấy, chẳng qua em không cần phải đi tới tận đó đâu, em cần hạt giống gì thì cứ bảo chị. Trên cơ bản thì nhà chị có đủ các loại hạt giống, em lấy một ít mang về trồng là được.”
Chị dâu Đỗ bế Tam Oa vào trong phòng rồi dẫn theo Cố Kiều qua lấy hạt giống mà chị để ở phòng bếp. Cố Kiều không ngăn được sự nhiệt tình của chị nên chọn một ít hạt giống mà mình cần.
“Để chị đi tìm đồ để đựng cho em.” Chị dâu Đỗ đang về phòng chuẩn bị tìm hộp đựng thì thấy bát cơm trước mặt Tam Oa đã hết sạch, chị kinh ngạc: “Tam Oa, tự con ăn xong hết rồi đấy à?”
Tam Oa nấc một tiếng, học theo cách gọi của Nhị Oa mà trả lời: “Đồ ăn mà dì tiên nữ làm ăn ngon quá!”
Chị dâu Đỗ vội vàng nhìn lên bàn. Thằng nhóc này, một bát tương hải sản tràn đầy mà Cố Kiều vừa mang sang đã vơi đi một ít. Vậy mà tay nghề của Tiểu Kiều lại tốt đến thế sao?
Chị dâu Đỗ thật sự rất kinh ngạc, bao lâu nay Tam Oa không bao giờ ăn hết cơm, kết quả bây giờ lại ngoan ngoãn ngồi ăn hết sạch phần của mình.
Chị nhanh chóng lấy một chiếc đũa nếm thử tương hải sản trong bát thì phát hiện tuy rằng tương này nhìn đỏ rực nhưng ớt cay bên trong lại không nhiều lắm, chủ yếu là thịt cá nhỏ và tôm nhỏ tươi ngon bên trong. Lúc vừa bỏ tương vào miệng thì hương thơm và vị cay nhàn nhạt đồng thời tràn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-to-doi-chieu-me-ke-trong-van-nien-dai/467010/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.