Có ruộng cạn thì đương nhiên cũng phải có ruộng nước. Cố Kiều nhìn đồng ruộng rộng lớn mà trong lòng vui vẻ không thôi: “Ruộng nước này rộng thật đấy! Chờ tới lúc mưa tạnh thì chúng ta có thể trồng lúa nước, đến lúc đó còn có thể nuôi cá bên trong nữa. Cá sống trong ruộng lúa mà nấu lên thì ăn ngon lắm luôn! Còn có khoai lang đỏ và ngô nữa, đều trồng hết ở bên này……”
Cố Kiều mang ý chí chiến đấu sục sôi mà nói liên tục một lúc lâu, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Tần Dược đang cười cười nhìn về phía mình. Cố Kiều cho rằng anh không tin lời mình nên vội vàng nói: “Anh đừng không có mà nghi ngờ em, khoai lang đỏ mà em trồng ăn ngon lắm đó.”
Ý cười trên mặt Tần Dược càng rõ ràng hơn, nhẹ giọng đáp: “Anh tin em mà.”
Bây giờ vẫn đang là đầu mùa xuân, gió lạnh và mưa bụi bay lất phất trên mặt vẫn có chút lạnh lẽo. Thế nhưng nhìn bộ dáng Cố Kiều đang vui vẻ đắc ý đến mức mi mắt cong cong, Tần Dược chỉ cảm thấy trong lòng và toàn thân mình dường như đang có một dòng nước ấm chảy qua vậy, cả người đều cực kỳ ấm áp.
Anh nghiêng nghiêng cái ô trong tay, cản lại hết những hạt mưa bụi bay bay cho Cố Kiều.
——
Sau khi từ ngoài ruộng trở về thì Tần Dược liền đi huấn luyện luôn, còn Cố Kiều thì chờ tới khi mưa tạnh để cầm theo tương hải sản mà mình làm đi chào hỏi những người khác.
Đầu tiên cô đi tới nhà của chị dâu Đỗ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-to-doi-chieu-me-ke-trong-van-nien-dai/467009/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.