Quả thực không phải mua hàng mà chính là tranh đoạt hàng hoá.
Nhưng Cố Kiều, người đã trải qua rất nhiều lần tranh mua hàng điên cuồng ở thời hiện đại căn bản không sợ cái này!
Cô hít một hơi thật sâu, vén tay áo lên: “Tần Dược, đợi lát nữa anh nhớ đi theo sau em nhé, em cướp được hàng thì anh nhớ nhanh chóng trả tiền, anh nhớ đừng đi lạc đấy nhé.”
Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên Tần phó đoàn trưởng được dặn dò là đừng đi lạc: “……”
Cố Kiều vừa mới chuẩn bị đi về phía trước thì đã bị Tần Dược ngăn lại: “Để anh tới lấy đồ vật và trả tiền cho, em xem xem muốn mua cái gì thì nói cho anh là được, như vậy sẽ nhanh hơn một chút.”
Cố Kiều liếc mắt nhìn tay nhỏ chân nhỏ của mình rồi lại nhìn về phía Tần Dược cao to, lập tức đồng ý: “Được, vậy chúng ta mau đi thôi!”
Để đề phòng mình và Tần Dược lạc mất nhau, Cố Kiều liền túm chặt lấy ống tay áo của anh. Thế nhưng nơi này thật sự là quá đông đúc, người người đều chen lấn xô đẩy đi qua, Cố Kiều cảm giác cô sắp không túm nổi tay áo anh được nữa rồi.
Đúng lúc này thì tay cô bị ai đó kéo nhẹ, sau đó bị một bàn tay khác nắm chặt lấy.
Cố Kiều ngẩn người nhìn về phía Tần Dược.
Đây là lần đầu tiên Tần Dược làm chuyện xấu nên vô cùng mất tự nhiên mà ho khụ khụ, lúc anh đang định giải thích như vậy mới không bị đám người làm tách ra thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-to-doi-chieu-me-ke-trong-van-nien-dai/467000/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.