Lúc nói những lời này, trên mặt Lâm Văn Bình đã không còn thấy vẻ nhút nhát nhát gan như vừa rồi, trên gương mặt non nớt là vẻ lạnh nhạt bình tĩnh, dáng vẻ trưởng thành sớm như con buôn không nên có ở độ tuổi này.
Lâm Văn An luôn bội phục anh trai mình, cậu bé vỗ tay khen hay.
“Được được, em muốn thanh niên trí thức Cố làm mẹ kế cho chúng ta, làm nha hoàn cho chúng ta, chẳng qua nếu cô ta đối xử không tốt với chúng ta thì phải làm sao bây giờ?”
“Vậy chúng ta sẽ đối xử với cô ta như với bà nội bây giờ, gặp người là nói cô ta đối xử không tốt với chúng ta, em nói xem, mọi người tin ai?” Lâm Văn Bình bình thản nói.
“Anh, anh thật thông minh, dễ dàng lừa được một nắm kẹo sữa, còn có cách trị cô ta.” Ánh mắt Lâm Văn An cực kỳ sùng bái.
Bóng dáng anh em nhà họ Lâm xa dần, đám người Lý Vân Anh và Cố Niệm Vi tiếp tục đi về phía công xã.
“Hựu Đào, đi thôi.” Cố Niệm Vi bước đi hai bước, thấy Giang Hựu Đào không theo kịp, vội vàng gọi cô, Giang Hựu Đào đáp một câu, đuổi theo bọn họ.
Trời tạnh mưa, bọn họ cất ô, Giang Hựu Đào khoác tay Cố Niệm Vi, tóm được cơ hội mở lòng bàn tay cô ấy ra, một vết đỏ rất dễ thấy, da bị xước một ít.
Kiểu vết thương như vậy là đau nhất, nhưng nhìn dáng vẻ của Cố Niệm Vi, hình như cô ấy không cảm thấy đau.
Giang Hựu Đào mím môi, làm bộ lơ đãng dùng tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-tro-thanh-quan-chung-an-dua/461669/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.