Nghĩ vậy rồi, Sở Đình cũng không khách sáo nữa, trong giỏ cũng mua nhiều thứ rồi, mua thêm mấy thước vải nữa cũng chẳng sao, đúng lúc cô cũng mua vài bộ đồ lót mới, mặc đồ của nguyên chủ cứ cảm giác rất là lạ, thế là cô mua thêm vài thước vải màu xanh nhạt, hai thước màu trắng, đều là vải thô. Màu xanh nhạt thì may quần áo, màu trắng thì may đồ lót.
“Sao em lại mua vải thô, chỗ anh có phiếu công nghiệp mà, em có thể mua vải sợi nhân tạo.” Dương Vũ nhìn thấy tấm vải cô chọn rồi chỉ vào một tấm vải sợi nhân tạo khác.
Sở Đình nhìn một hồi rồi lắc đầu, loại vải này chẳng phải giống ga trải giường mà cô mua trên mạng với giá rẻ mạt mười đồng còn được miễn phí vận chuyển sao, mặc ngủ không thoải mái chút nào, cô không mua đâu, vẫn là vải thô tốt hơn, tuy dễ nhăn nhưng mặc thoải mái, mùa hè còn khá mát mẻ.
Dương Vũ thấy cô thật sự muốn mua vải thô chứ không phải ra vẻ khách sáo, anh cũng không nói gì nữa, vừa định trả tiền thì Sở Đình lại muốn vài thước vải màu xanh đậm. Dương Vũ thấy màu này chắc là muốn may cho mình, ây da, đúng là có được người vợ tốt. Anh vui vẻ nói với Sở Đình: “Anh không gấp, về may cho em trước, sau này làm cho anh cũng được.”
? ? ?
Sở Đình nhìn dáng vẻ hưng phấn của anh cũng ngại nói mình muốn mua vải màu sậm này là để về may quần, dù sao chỉ có màu nhạt mới có thể may
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-nhat-ky-phu-tra-the-luoi/1005601/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.