Nói xong, Tô Tây chạy vào phòng.
Sau khi đóng cửa lại, Tô Tây đến bên bàn làm việc, thắp đèn dầu rồi mở hé cửa sổ, qua khe hở thấy anh nhỏ ngoan ngoãn đi tắm thì cô mới yên tâm.
Bây giờ đã hơn bảy giờ tối.
Tô Tây thực sự không thể ngủ được, vì vậy cô lấy một cuốn sách ngữ văn, bắt đầu đọc thuộc lòng, cô liếc nhìn hai quả đào trên bàn qua khóe mắt, mới nhớ chúng được anh nhỏ cô tặng trong bữa ăn.
Vốn dĩ Tô Tây nghĩ đã đánh răng rồi, để dành những quả đào này ngày mai ăn, nhưng hương đào từ những quả đào nhỏ khiến cô không thể tịnh tâm đọc được, thậm chí nước miếng của cô cũng ứa ra.
Tô Tây không ngờ quả đào rừng to bằng quả trứng gà này lại có sức hút lớn như vậy, hình như buổi trưa không có mùi đào mê hoặc như vậy đúng không? Cô cũng không nghĩ nhiều, dù sao đào cũng đã được rửa sạch, cô cầm lấy một quả rồi há miệng cắn một miếng.
Nhưng cô không ngờ quả đào vừa vào miệng thì khá giòn, hương vị quả thực ngọt ngào mà cô chưa bao giờ ăn, nước quả chảy xuống miệng, Tô Tây không kiểm soát được đã nuốt xuống vài lần, đến khi phản ứng lại mới phát hiện chỉ còn hai hạt đào ở trên tay.
Cũng không biết quả đào xuống bụng như nào luôn.
Sắc mặt Tô Tây hơi xấu hổ, cô thật sự không nhìn ra mình đang ăn quả nhân sâm với tốc độ như Trư Bát Giới, nhưng quả đào này thực sự rất ngon, cô chưa từng ăn quả đào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-xuyen-thanh-em-dau-boss-phan-dien/4382835/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.