Biện pháp thật ra cũng rất đơn giản, bà Hình và Hồ Vĩ đều là loại người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chưa tới phút cuối chưa thôi, cho nên mặc kệ có phân tích lợi hại thế nào, bọn họ đều sẽ không tin. Vậy thì dứt khoát để bọn họ như ý nguyện được vào bộ đội, xem bọn họ còn dám gây sóng gió nữa không.
“Hay!” Hình Tiểu Quân gật gật đầu.
Mấy người Liễu Tố Tố ở bên ngoài thương lượng, hai cha con Hồ Vĩ bên trong phòng cũng không nhàn rỗi.
Trong nhà có bốn gian phòng trống, Liễu Tố Tố và Hàn Liệt một gian, Hàn Tú Tú một gian, mấy đứa con trai chung một gian, phòng kho hiện tại dùng để trồng nấm bào ngư.
Do ba người dì hai đến, Liễu Tố Tố liền cùng Hàn Tú Tú và dì hai ngủ chung, Hàn Liệt ngủ cùng mấy đứa Tiểu Lộ, phòng còn lại để cho Hồ Vĩ và Hồ Quốc Bân dùng.
Hôm nay lúc ăn cơm, hai cha con Hồ Vĩ còn oán giận nói móc mỉa, nhưng vì quá sợ Hàn Liệt, bị anh liếc nhìn nên không dám nói thêm gì, lúc này vào phòng liền bắt đầu nói thầm.
“Thức ăn thì dở ói, còn không biết xấu hổ mà lấy ra đãi khách!”
Hồ Vĩ bất mãn vì hôm nay không được ăn thịt, trong suy nghĩ của hắn, gia đình hắn chính là ân nhân của Hàn Liệt, hắn tới Hàn Liệt còn phải cảm động đến rớt nước mắt, chuẩn bị một bàn đồ ăn chiêu đãi mới đúng, kết quả hắn được ăn cái gì?
Mấy cái bánh ngô thô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-nuoi-con-o-dai-vien/3125814/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.