"Những món đồ hồi đó đều không đáng giá, ai c*̃ng thiếu lương thực, bà nội cháu có mắt nhìn và có tầm nhìn xa, cầm lương thực đem đi đổi với đồ đạc của người ta. Bà biết giữ lại những món đồ này chắc chắn sẽ có ích mà." "Hoài Cổ, sau này những món đồ này bà để lại cho cháu hết nhé, cháu nhất định phải giữ gìn cẩn thận đấy." Hứa Nam Nam dặn dò cẩn thận. Con trai Tam Bảo bật khóc: "Bà nội, cháu không cần những thứ đồ này, cháu chỉ mong bà sống lâu trăm tuổi thôi." "Ngốc quá, bất kỳ ai cũng phải trải qua mà, có là cái gì đâu. Chỉ cần sau này các cháu truyền cho các thế hệ sau, bà và ông nội các cháu có thể sống trong một hình thức khác, sống ở trong lòng con cháu đời sau." Hoài Cổ đỏ hoe cả mắt, nói với bà của mình: "Cháu chỉ muốn bà sống mãi thôi." Hứa Nam Nam xoa đầu đứa cháu, cười mà không nói lời nào. Trong cả cái dòng họ này, cũng chỉ có đứa trẻ này là tiếp xúc với bà nhiều nhất, cũng là đứa có duyên nhất. Con cháu hiếu thuận, lại thêm bác sĩ thường khám điều dưỡng cho nên sức khỏe của Hứa Nam Nam tuy rằng yếu ớt, nhưng luôn chống đỡ được. Lúc bảy mươi sáu tuổi, người trong nhà đều rất lo lắng, quyết định tổ chức tiệc mừng thọ cho bà, xem như là đại thọ tám mươi tuổi. Tiệc mừng thọ của Hứa Nam Nam là chuyện quan trọng. Mấy năm nay, bà và Lâm Thanh Bách sống ít giao du với bên ngoài, ngoài một vài người bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247808/chuong-821.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.